Showing posts with label Người Việt xấu xí. Show all posts
Showing posts with label Người Việt xấu xí. Show all posts

Tuesday, September 10, 2013

Tội nghiệp mẫu thân ông Bill Gates

Tối qua, tôi lên mạng, đem hết tấm lòng hiệp nghĩa để ra sức kêu gọi sự bảo vệ cho một người phụ nữ Mỹ bất hạnh. Đó là thân mẫu của ngài William Henry "Bill" Gates, tác giả và chủ tịch tập đoàn Microsoft, một trong những người đàn ông quyền lực và giàu có nhất thế giới.

Trong một chú thích hình ảnh trên facebook của mình, Bill Gates dành sự quan tâm cho ngành điện Việt Nam. Với hình ảnh cây cột điện chằng chịt như mạng nhện (rất phổ biến ở các thành phố lớn như Saigon), ông bày tỏ quan ngại trước sự quá tải, cũ kỹ của lưới điện với vấn đề tăng trưởng của nhu cầu năng lượng ở nước ta.
Vốn sự quan ngại của Bill Gates là có thật, lưới điện của chúng ta có vấn đề là có thật, chỉ một cái xe ủi thiếu tính đảng cũng khiến cho hơn 10 tỉnh miền Nam mất điện cũng là chuyện chẳng xa xôi gì.
Và ngay khi hình ảnh này của Bill Gates được đăng lên mạng, Vnexpress đã có bài viết về nó. Cũng gần như ngay lập tức, một lực lượng lớn người trẻ được dạy dỗ dưới mái trường XHCN nhảy vào. Nhiều comment thể hiện được sự quan tâm đúng mức, cũng như trình độ hiểu biết của người bình luận.
Câu chuyện về nỗi khổ của mẹ ông Bill Gates nằm ở những comment còn lại. Những comment ấy ít tính văn hóa và giàu tính phồn thực.


Thực ra trong gần 5.000 có những comment phồn thực hơn nhiều, nhưng tôi xin phép chỉ đưa một comment với chữ "Đm" được viết tắt một cách trân trọng.
Có thể nói, giáo dục đất nước này đã gặp một thất bại trong công việc truyền thụ kiến thức môn Sinh học cho các học sinh cấp phổ thông. Trong riêng câu chuyện này, sự lệch lạc trong tình dục đã xuất hiện ít nhất là trong xu hướng lão dâm đã xuất hiện trong giới trẻ. Bill Gates, theo Wikipedia, sinh năm 1955, tức là mẫu thân của ông (nếu còn sống) chắc cũng phải là một cụ bà trên dưới 80 tuổi. Nhưng khi một bức ảnh về ngành điện của Việt Nam được ông đưa lên mạng, thì xuất hiện một đám trẻ nhỏ nhảy vào comment đòi quan hệ xác thịt với bà.
Ai cũng có quyền bất khả xâm phạm, đó là quyền ngôn luận. Nhưng cái quyền ấy lại phân ra kẻ khôn, người ngu. Google và các phương tiện dịch thuật không khó để những facebook-er nước ngoài có thể nhìn vào và đánh giá. Mà vốn thói quen ở đời, người ta hay đem cái tốt để khen ngợi một cá nhân nhưng lại đánh đồng cái xấu của một vài người cho cả một cộng đồng. Và, ở đây lại không phải chỉ có một comment như thế gửi tới Bill Gates.
Bill Gates chắc sẽ không bao giờ đọc những comment ấy, ông ta rất bận rộn. Nhưng 4,4 triệu lượt người thích trang cá nhân của ông ta thì có. Sau những comment thô tục với avatar cờ đỏ sao vàng trên facebook của anh giai "bị trục xuất vì quá đẹp trai" Omar Borkan al-Gala, của diễn viên Maria Ozawa, của cô dẫn chương trình trên Maxxi TV người Thái Lan Peaw Sumaporn Wandee, những phản ứng của user nước ngoài đối với các comment của lực lượng trẻ trâu Việt Nam cũng đã là một minh chứng hùng hồn.
Nhưng thôi, tôi không lạm bàn nữa về chuyện này. Người ta nói mãi rồi, nhưng chắc chắn lực lượng trẻ trâu được vũ trang bằng bàn phím kia không rỗi hơi mà đọc.
Tôi cũng là người chơi facebook, lâu rồi, tôi cũng ngó lơ những comment vô văn hóa của các trẻ trâu, thậm chí không buồn xóa chúng đi. Những bạn trẻ ấy vốn không được văn minh. Họ được trao những đặc quyền như được học hành, được pháp luật và gia đình bảo vệ, được tự do phát biểu ý kiến. Nhưng, họ lại tìm kiếm những đặc lợi khác, dù rằng những đặc lợi ấy gây ảnh hưởng đến những người xung quanh, mà cụ thể ở đây là đặc lợi chửi bới thô thiển và ngu dốt.
Tôi cũng chẳng cảm thấy đau lòng, chẳng cảm thấy bất lực, và cũng không còn đủ bao đồng mà cảm thấy xấu hổ. Những gì đang xảy ra với giáo dục này, học sinh này, theo quan điểm của tôi, là hậu quả tất yếu của một nguyên nhân sâu xa khác mà tôi không tiện nói ở đây. Tôi có muốn can thiệp cũng chẳng thể nào làm được. Nhưng vì không muốn có thêm một nỗi bất hạnh nào đến với một cụ bà Hoa Kỳ khác nữa, tôi chỉ có một khát khao rằng, các trường học ở Việt Nam nên đầu tư nhiều hơn nữa cho môn Đạo đức, môn Sinh học và môn Ngoại ngữ.
Chuyện xảy ra ngày hôm nay một phần cũng chỉ vì thiếu đầu tư cho những môn học ấy mà nên.
Nhân ngày khai trường đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (tháng 9/1945), Chủ tịch Hồ Chí Minh từng viết thư cho ngành giáo dục nước nhà: “Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có bước tới đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các em”. 68 năm sau, sự sánh vai với cường quốc năm châu kiểu này thì quả là một thất bại của giáo dục.
Ngày hôm nay và mai sau nữa, người phải gánh chịu thất bại ấy, chắc chắn, không chỉ có thân mẫu của ngài Bill Gates.

Theo tôi, người đàn bà Mỹ ấy không có tội. Ai có rảnh thì xin hãy chung sức với tôi.

Sinh Lão Tà

Wednesday, July 24, 2013

Sự thật rợn gáy về quán cơm 'bao no' ở Sài Gòn

Để kéo khách, các chủ quán cơm ở Sài Gòn đang rỉ tai nhau về một loại bột nở có nguồn gốc từ Pháp mà sau khi cho bột vào gạo và nấu, lượng cơm thu được gấp 2 – 3 lần so với cách nấu thông thường.

Gói bột trắng 6 ngàn đồng giúp cơm nở gấp 3 lần

Sau nhiều ngày xin vào làm việc tại một quán cơm trên đường Tên Lửa, phường Tân Tạo A, quận Bình Tân, TP HCM, phóng viên được cô chủ quán tên Huyền giao cho công việc vo gạo, cũng như chuẩn bị công đoạn nấy cơm bán cho khách. 

Trong những ngày đầu mới vào làm việc, công đoạn này tôi không được tiếp cận mà chỉ làm các việc nhỏ nhặt như bưng cơm cho khách, dọn bàn… Sau một thời gian khi đã tin tưởng, cô chủ quán mới chịu giao cho tôi công đoạn vo gạo nấu cơm và tất nhiên là không quên hướng dẫn tôi cách thực hiện nồi cơm Thạch Sanh.

 
Công thức mà cô Huyền hướng dẫn cho tôi đó là: cứ 3 kg gạo là cho một gói bột nở, nấu khoảng 5 phút bớt nước và rắc thêm một ít bột trên mặt là cơm sẽ thơm ngon và dẻo dai. Theo tìm hiểu của tôi thì đa phần các hàng cơm bụi đều cho khách ăn cơm thêm thoải mái, nhiều quán cơm đều ghi biển “bao no” (ăn khi nào no thì thôi, không tính tiền thêm). 

Dù khách có đông đến mấy, cũng chỉ khoảng 30 phút sau là quán đã kịp nấu nồi cơm trắng dẻo, thơm phức nhờ gói bột trắng hóa chất phép màu. Theo sự chứng kiến của tôi thì cứ khoảng 3 – 5 ngày, cô Huyền lại gọi điện thoại cho một đại lý ở chợ Bà Chiểu (quận Bình Thạnh) giao hàng, mỗi lần lấy khoảng 100 gói bột này vói giá 6 ngàn đồng/gói.

Theo tiết lộ của một phục vụ quán cơm bao no trên đường Phạm Văn Bạch (quận Tân Bình ) thì chỉ cần 2 gói bột màu trắng này có thể hóa phép cho 10 kg gạo nở bung trắng đều, hạt to mẩy khi đã chín thành cơm, tương đương như khi nấu 20 - 25 kg gạo thông thường mà không mất nhiều công. Loại bột này được chủ quán cơm cho biết mua tại chợ Bà Chiểu. 

Từ lâu chợ Bà Chiểu (quận Bình Thạnh, TP HCM) được biết đến là khu chợ lâu đời, buôn bán nhiều loại gia vị nổi tiếng và tiểu thương nào cũng có sẵn mấy chục lượt khách quen đến mua hàng ngày. Chợ bán nhiều loại gia vị từ quế, hồi, đến các loại bột làm bánh, bột nở... và mỗi hàng lại có những loại tạp phẩm không giống ai để cạnh tranh lợi nhuận.

Trong vai một người bán quán tìm mua loại bột để ngâm gạo giúp nấu cơm chín nhanh và nở tơi mẩy gấp đôi số gạo bình thường, chúng tôi tìm tới khu chợ Bà Chiểu dò hỏi. Tuy nhiên khi đến quầy trưng bày gia vị trong chợ, chúng tôi không hỏi ngay được sạp nào bán loại hóa chất này. 

Phải mất một lúc lâu tìm kiếm, mới có một chủ sạp kéo nhẹ tay tôi bảo: “Chị có loại bột nở đấy”. Chị Gái (chủ sạp Chị Gái – Anh Tâm) bật mí, loại bột này chỉ bán cho người quen hoặc có khách hỏi mới đưa chứ không bán đại trà. “Cái này là hàng của ngoại mà, hàng của Pháp đấy. Vì đây là loại bột mới, chưa có nhiều người biết đến nên chị chỉ trưng bày vài gói để làm mẫu, khách hỏi chị mới đem ra thôi”, chị Gái tiết lộ. 

Thấy có vẻ gặp phải mối, chị chủ quán lôi ra một hũ trong đó có khoảng 10 gói bột màu trắng hồng nhỏ bằng 4 ngón tay và bắt đầu giới thiệu: “Đây chính là loại bột mà em cần tìm, chỉ cần cho một gói vào 3 kg gạo là giúp hô biến gạo thành cơm nhanh chóng và lượng cơm bằng em nấu 6 kg gạo”.

Theo quan sát của chúng tôi, bên ngoài vỏ gói bột ghi hầu hết bằng tiếng nước ngoài, không có nhãn mác hay hạn sử dụng nhưng chủ sạp vẫn khẳng định đây là hàng nhập. 

Xé vỏ giấy ra bên trong là thứ bột trắng, nhỏ mịn như đường cát và có mùi thơm nhẹ. Tuy nhiên, gói giấy bọc vỏ bên ngoài lại in chữ Trung Quốc và có hình cô gái nội trợ. Hỏi cách sử dụng bột sao cho hiệu quả, chị Gái bật mí: “Chỉ cần ngâm 15 - 20 kg gạo chung với 5 gói nhỏ loại bột này rồi đem hấp khoảng 1 tiếng, gạo sẽ nở bung, cho lượng cơm nhiều gấp đôi so với bình thường. Thêm nữa, loại bột này còn có tác dụng làm cơm chín rất nhanh. Ngâm bột này vừa giúp gạo nở nhanh, nhiều và chín mau mà không mất công làm gì cả, lợi lắm đấy”.  

Chúng tôi tỏ vẻ không tin, chị Gái tiếp tục trấn an “Em cứ xài thử, nếu không nở gấp đôi, đem đến đây chị bù tiền gấp 10 lần cho em”. Chị Gái còn chia sẻ thêm: “Khách của chị hầu hết là chủ quán cơm bình dân, em không phải lo, cứ an tâm mà dùng, có gì khó hiểu alo chị hướng dẫn cho”.  

Chúng tôi đánh bạo hỏi thêm vài điều về gói bột thần này, chị Gái không giấu diếm: “Một đĩa cơm giá 12.000 - 15.000 đồng, tính tất cả chi phí và lại còn bao no nữa chứ. Thử hỏi không có loại bột này, ai dám bao no cho khách? Thế nên chủ quán cơm đến đây hỏi mua gói bột này rất nhiều, vì họ làm như vậy mới có lãi”. 
 
Khách ăn cơm thoải mái không tính tiền là nhờ bột nở thần kỳ

Nguy hiểm đến sức khỏe người sử dụng

Sau khi mua 5 bịch bột trắng, chúng tôi tiếp tục theo chân 1 chị bán hàng cơm vỉa hè ở Bình Thạnh hỏi về công dụng loại bột xem có đúng không, vì “bọn em muốn mở quán cơm bình dân”. Chị Thùy, 35 tuổi, thâm niên bán cơm vỉa hè 5 năm cho biết, dân trong nghề gọi bột này là bột nở có tác dụng làm thịt nhỏ to ra gấp 2, hạt gạo ngâm đem hấp lên to ra gấp 2,3 lần mà chẳng cần công sức gì cả.  

Vì vậy “một ngày ước tính bán 40kg gạo, nhưng kỳ thực chúng tôi chỉ bỏ tiền mua 15 – 20 kg gạo thôi bởi cho bột vào ngâm gạo rồi hấp lên ra cơm nở, xốp và chín nhanh, mà được nhiều lắm. Nhưng cơm ăn không được dẻo, sống sượng”. Vừa nói chị Thùy vừa đẩy mấy thau gạo mới ngâm, quấy thêm ít bột và chuẩn bị đưa vào nồi hấp cho cơm nở, chuẩn bị bán buổi trưa.

Ghé qua quán bán cơm gần bệnh viện Ung bướu (quận Bình Thạnh ), chúng tôi luôn thấy chủ quán rất xởi lởi đong 1 bát cơm trắng to đùng khi khách gọi xin thêm. Thức ăn nhiều, cơm ngon, lại mong muốn giá rẻ, nên chủ quán cơm như chị Thùy phải nghĩ cách sao cho thịt đẻ 2, cơm sinh 3 mới mong có lời. 

Nhiều khách ăn cơm rẻ hàng ngày cho biết, họ ít khi quan tâm đến việc cơm ra sao mà chỉ chăm chăm xem rau, thịt, cá có sạch và ôi thiu hay không. Vì thế việc cơm nở từ gạo ngâm bột trắng hóa chất gì đó với họ là ngoài sức tưởng tượng. Anh Nguyễn Quang Sáng, nhân viên văn phòng ở Bình Thạnh cho biết: “Hàng ngày tôi vẫn ăn cơm 15.000 đồng/suất, đầy đủ rau, thịt, cá và chủ quán còn hào phóng miễn phí thêm cơm nên đây là quán ruột”.

 
Những quán cơm bao no luôn trở thành "quán ruột" của dân lao động


Bác sĩ Đỗ Thị Ngọc Diệp – giám đốc trung tâm dinh dưỡng TP HCM cho biết, loại bột mà phóng viên đề cập tới là một loại hóa chất giúp giữ hơi nước trong hạt gạo cũng như tổng hợp các chất khí giúp hạt gạo nở to hơn bình thường, và chính điều này có thể nguy hại đến sức khỏe người sử dụng. Chưa kể việc các quán cơm sử dụng một loại bột không rõ nguồn gốc xuất xứ, không có hướng dẫn sử dụng là sai quy định và vi phạm pháp luật. 

Hiện nay, vấn đề an toàn thực phẩm được nhiều người rất quan tâm và Cục an toàn thực phẩm thuộc Bộ Y Tế cũng liên tục đưa ra những khuyến cáo cho người dân nên chọn những loại thức ăn có nguồn gốc xuất xứ, hợp vệ sinh để bảo vệ sức khỏe. Tuy nhiên đối với tầng lớp như sinh viên, người lao động nghèo thì lại không có điều kiện và cơm bụi vẫn là lựa chọn số 1 đối với họ.

Thạc sĩ Trương Quốc Khánh – Phó chi cục trưởng Chi cục An toàn vệ sinh thực phẩm TP HCM cho rằng, hiện tại không thể quản lý nổi đối với loại hình thức ăn đường phố do không đủ năng lực cán bộ, cán bộ trạm y tế quá thiếu, quá yếu và thay đổi liên tục. 

Vấn đề là các đối tượng kinh doanh quán cơm đường phố hầu hết là dân nghèo, vì mục đích mưu sinh nên thường bỏ qua hoặc không biết về các yếu tố ô nhiễm, nguy cơ dẫn đến ngộ độc thực phẩm và bất chấp tất cả chỉ nhằm mục đích mang lại lợi nhuận. Như vậy, để phòng tránh nguy cơ ngộ độc thực phẩm, việc nâng cao ý thức cho những người bán hàng thức ăn đường phố, cũng như nâng mức độ nghiêm khắc của các chế tài xử lý phạt là rất cần thiết.
Theo Hôn nhân & Pháp luật

Thursday, June 6, 2013

Cây đinh, cục đá, mạng người và lỗi văn hóa


(Dân trí) - Ô tô chạy với tốc độ cao trên đường cao tốc, bất ngờ có một cục đá từ đâu bay thẳng vào kính chắn gió như trời giáng. Bạn có thể hình dung được về sự sợ hãi cũng như nguy hiểm có thể xảy đến với người lái xe. 
 (Minh họa: Ngọc Diệp)
 (Minh họa: Ngọc Diệp)

 
Những cục đá đó không phải từ trời rơi xuống, mà do người ta ném thẳng vào ô tô. Chuyện chỉ có ở đất nước này, không nơi nào trên trái đất con người chơi những trò chơi man rợ như vậy.

Còn nhớ, những đoàn tàu Bắc – Nam từng bị ném đá vào toa. Có nhiều trường hợp hành khách ngồi bên cửa sổ, đang ngắm cảnh và thưởng thức cái đẹp của những vùng đất yên bình. Bỗng dưng ngã lăn ra bất tỉnh, máu me chảy tràn. Họ đã bị một cục đá bay thẳng vào đầu. Tốc độ của con tàu và tốc độ bay của cục đá đã làm cho cú va chạm thật khủng khiếp. Có người bị vỡ đầu, bị hư mắt… Vì quá nhiều người bị thương vì trò chơi ném đá này, ngành đường sắt buộc phải rào lưới tất cả các cửa sổ. Tàu có loại bọc lưới an toàn nhìn như tàu chở tù nhân.

Hết tàu đến ô tô và mối nguy hiểm của những chiếc ô tô bị ném đá còn cao hơn. Như trường hợp những lái xe bị trúng đá trên đường cao tốc TPHCM – Trung Lương, kính chắn gió bị vỡ, không còn thấy đường. Nếu như lái xe mất bình tĩnh, lạc tay lái thì rất có thể xảy ra tai nạn nghiêm trọng.

Từ những cục đá bất nhân, liên hệ đến một thứ cũng rất độc ác, đó là nạn rải đinh trên đường. Chỉ vì kiếm đồng tiền, những kẻ bất lương chế ra loại đinh đâm thủng vỏ xe máy người đi đường để vá xăm, chặt chém nạn nhân. Có rất nhiều người cán đinh, lạc tay lái té xuống đường, chấn thương sọ não và gây ra nhiều tai nạn khác. Trò gian ác và lưu manh kiểu “rải đinh hại người” chắc cũng chỉ có ở Việt Nam.

Ném đá, rải đinh nhiều như vậy nhưng công an chẳng bắt được mấy. Riêng nạn rải định, có tóm được vài trường hợp, trong đó có cả hiệp sĩ theo dõi mới bắt được. Còn ném đá ô tô, đúng là rất khó tìm hung thủ, cục đá bay ra khỏi tay trong chớp nhoáng, bắt được tận tay không phải dễ. Nói như thế không có nghĩa là buông tay với loại tội phạm này. Phải bắt cho được và trừng trị thật nghiêm để răn đe.

Cuối cùng, chúng ta tự quay lại ngắm nhìn cái mà chúng ta tự hào về văn hóa, văn minh. Ở đâu cũng nhan nhãn biển “ấp văn hóa”, “khu phố văn hóa”, “gia đình văn hóa”. Văn hóa từ thành thị đến tận thôn làng mà con người hành động đến thế sao? Đất nước văn minh mà còn có những người cư xử với nhau như vậy sao?

Lê Chân Nhân